Chiếc Innova mang bảng số TP.HCM vừa bật xi nhan quẹo từ đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa sang đường 30 Tháng 4 (thành phố Mỹ Tho) thì bị một tốp người đi xe gắn máy đeo bám sát rạt, luôn tay ra dấu chỉ trỏ. Nghĩa, khách du lịch, vừa hạ kính xe xuống thì những người đi xe gắn máy lớn tiếng mời chào: “Đi đò qua Thới Sơn, cồn Phụng chơi đi mấy anh, bảo đảm ghe đẹp, giá rẻ hơn đò… nhà nước”
Sập bẫy
Đến trước cổng bến đò du lịch Tiền Giang, đám người đi xe gắn máy chặn ngang đầu chiếc Innova, nhất quyết không cho quẹo vào bãi đậu xe du lịch. Một tay mặt mày bặm trợn lớn tiếng: “Ê! Biết điều chút đi, tụi này mời nãy giờ, đằng kia cũng có chỗ đậu xe”. Theo sự “kèm cặp” của đám xe gắn máy, chiếc Innova chạy đến bến đò du lịch ở vườn hoa Lạc Hồng. Lúc này mấy tay đi xe gắn máy bàn giao khách trên chiếc Innova cho những người đàn bà tự xưng là chủ đò du lịch “làm việc”. Nghe nhóm khách có nhu cầu đi tham quan cồn Phụng và những lò kẹo thủ công ở Tân Thạch, Bến Tre, một bà sồn sồn ra giá: tour nhà nước giá 290.000 đồng không có ăn trưa, tụi này chỉ lấy 150.000 đồng, gồm tiền đò, tiền trái cây, nước uống, tham quan miễn phí. Giá cả thống nhất, cả bọn 6 người được đưa xuống chiếc đò nhỏ lèo tèo vài chiếc ghế nhựa, nổ máy vượt sông Tiền qua cồn Phụng.
Nghĩa kể, khi đò ra đến giữa sông, sóng lớn mà không có chiếc phao cứu, ai nấy sợ xanh mặt. Bà chủ đò cười hềnh hệch: “Nhát quá vậy, ở đây chưa bao giờ xảy ra chìm đò du lịch”. Đến cồn Phụng, đang tham quan tìm hiểu những tư liệu về đạo dừa thì cả nhóm đã bị chủ đò hối kết thúc để đi sang các lò kẹo ở Tân Thạch. Mới ghé được một lò kẹo, bà chủ đò hùng hồn tuyên bố kết thúc tour: “Vầy được rồi, các lò khác cũng… giống như lò này, nếu không về thì chút nữa… đón đò khác về”. Cả bọn lại lục đục kéo nhau xuống đò ra về mà trong bụng ấm ức. Nhưng chưa hết, chiếc đò không chạy về Mỹ Tho mà ghé vào một bến ở cù lao Thới Sơn, chủ đò lùa hết khách lên một căn nhà nằm khuất trong vườn cây ăn trái, loe hoe mấy bộ bàn ghế nhựa, vài chiếc võng, một chiếc kệ bán hàng lưu niệm. Bà chủ đò ngọt ngào: “Trưa rồi, ghé đây ăn cơm, nghỉ trưa. Chỗ này do tư nhân mở, món ăn được lắm”, dù lúc đó mới hơn 10 giờ sáng. Không có đường quay lui, cả nhóm kêu một con gà luộc, 10 chai bia Heineken. Tới lúc tính tiền mọi người ngã ngửa: con gà 400.000 đồng, 10 chai bia 300.000 đồng, đành ngậm bồ hòn móc tiền trả vì bộ dạng mấy thanh niên phục vụ trong quán rất bặm trợn. Về tới Mỹ Tho kể lại chuyện này, Nghĩa và nhóm bạn mới biết vừa rơi vào bẫy của “cò” du lịch.
“Cò” lộng hành, ngành hữu trách bó tay
Theo những người làm du lịch sông nước ở thành phố Mỹ Tho, hiện nay tất cả các điểm tham quan du lịch đều có “cò” hoạt động. Ngã ba Trung Lương, chùa Vĩnh Tràng, nhưng đông đúc nhất vẫn là đoạn đường 30 Tháng 4 dài chưa đầy 1km từ ngã ba Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lê Thị Hồng Gấm – 30 Tháng 4 đến vườn hoa Lạc Hồng. Nơi đây lúc nào cũng tập trung 20 – 30 “cò”, đeo bám khách bằng tất cả các loại phương tiện. Nổi tiếng nhất trong nhóm này phải kể đến các cò Liên, cò Thành và cò Sơn “Đài Loan” hoạt động công khai, sẵn sàng hăm doạ “xin vết xước trên cánh cửa hoặc tấm kính xe” nếu khách đã lọt vào “tầm ngắm” mà không chịu đi tour. Gần đây đã xuất hiện tình trạng vài công ty du lịch không có hướng dẫn viên, không có phương tiện đã âm thầm “ăn chia” với ghe, tàu của “cò”: công ty nhận khách đi tour rồi giao phó cho “cò” muốn đưa đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, doanh thu chia “cò” 6, công ty 4 khiến du khách phàn nàn không ngớt lời vì họ bỏ nhiều tiền đi tham quan thư giãn mà chất lượng dịch vụ quá kém.
Vì sao không dẹp được nạn “cò du lịch” ở thành phố Mỹ Tho? Ông Huỳnh Thanh Hữu, phó trưởng phòng Quản lý du lịch thuộc sở Văn hoá, thể thao và du lịch Tiền Giang, nói ngành du lịch thường xuyên phối hợp với công an phường, cảnh sát 113, cảnh sát giao thông đường thuỷ tuần tra ngăn chặn “cò du lịch” nhưng giống như… bắt cóc bỏ dĩa. “Hễ lực lượng tuần tra xuất hiện thì “cò” lặn mất tăm, anh em làm nhiệm vụ vừa đi thì “cò” ra mặt hoành hành.
Trong khi đó trung tá Nguyễn Văn Hùng, trưởng phòng cảnh sát giao thông đường thuỷ công an Tiền Giang, cho biết đa số đò tư nhân tham gia chở khách du lịch đều không có các thiết bị an toàn giao thông đường thuỷ. Tuy nhiên kiểm tra xử lý là việc vô cùng khó vì những chiếc đò này khi phát hiện có cảnh sát tuần tra là lủi vô rạch nhỏ núp. “Một chuyện khác, bắt giữ những chiếc đò không an toàn này cũng… không có chỗ neo đậu, không có người trông coi nên dễ xảy ra hư hỏng, mất mát máy móc, rất phiền phức”, ông Hùng nói.
Theo Sài Gòn Tiếp Thị (Sgtt.com.vn)

