Khi mô đúa bụng dzô lồm một tô.
Trước 1975, tại chợ Bà Hoa, Sài Gòn, câu thơ đậm đặc nước nhưn (lèo) xứ Quảng được nhà thơ dân gian nào đó nguệch ngoạc trên vách một quán mì. Rứa mà ám ảnh. Đã mấy mươi năm, vật đổi sao dời, tôi vẫn nhớ.
1. Trở về Đà Nẵng hơn 5 năm, giờ đây thịt da tôi đã... dậy mùi mì Quảng. Chả bù hồi trước, mỗi bận về quê chỉ ăn cho đỡ nhớ. Nay, sáng nào cũng có thể ăn. Trưa “lồm” tô, tối cũng có khi “mần” tiếp một tô. Bưng tô mì mà nhớ cha ông thuở khai canh khai cư, sáng “khà” năm đồng bạc rượu, đi cày tới nửa buổi mần tô mì ứ hự, no tới chiều. Tôi không đi cày mà chỉ đi viết và đi câu. Hôm nào rảnh, sáng sớm, nhịn cơm chạy xe vô Hòa Phước để được thưởng thức tô mì Bà Mãng. Chuẩn bị về quê, trực chỉ quán mì Lực làm tô mấy ngàn. Mì quê đơn sơ hơn mì thành phố. Thích vì nhẹ bụng chứ không bởi nhẹ tiền. Mấy quán mì ở Túy Loan - nơi mệnh danh thủ đô mì Quảng - tôi cũng đã đến nhưng do nó đã bị cải biên trứng, chả, rau sống tạp lục nên không khoái mấy. Sau này có quán mì gà chỗ ngã rẽ từ Túy Loan lên thị trấn Prao với tô rau tươi nhanh trông no nê mắt nhưng riết rồi một hôm, thấy nó không được tinh tươm nên lười lên. Bữa nọ, tôi tìm ra tiệm mì đối diện bể bơi thành tích cao của thành phố. Mì ngon, rau sạch, nước nhưn ý vị. Làm hai tô, mới biết chủ tiệm là con gái ruột của bà Ngân, người nổi danh mì Quảng đường Đống Đa, có tên trong sách hướng dẫn du lịch Việt Nam.
Ở Đà Nẵng còn có mì cá lóc ngã ba Cai Lang, mì tôm thịt Yên Báy luôn đông khách điểm tâm. Cũng có mì sứa đường Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Diệu và Hòa Cường. Nghe đâu ngoài nguồn sứa biển Đà Nẵng, người ta còn phải “nhập” sứa khô từ Huế và Nha Trang. Có hôm tôi đôn đáo đưa mấy người bạn đi ăn mì sứa nhưng đến nơi, khách đông hết sứa, cô chủ cười trừ. Sứa giòn, đậu phụng bùi cộng vị thơm đặc trưng chuối chát làm nhiều người mê. Riêng bạn tôi mới gặp, tuy hết sứa, vẫn mê cái cách trò chuyện ngúc ngoắc, ưa “phản biện” của cô chủ mì xứ Quảng.

Xem thêm: http://quehuongoi.vn/am-thuc/2/553/Se-c ... ang---.htm


